Viết tiểu thuyết “chui” Cầm cuốn tiểu thuyết dày 450 trang vừa mới xuất bản vào tháng 4/2013 nhưng đã nhàu nát vì có nhiều người mượn đọc, ông Mai Văn Định, bố của nữ sinh Mai Như Quỳnh rưng rưng nói: “Tôi thật có lỗi với con. Vì không hiểu con nên đã vô tình cấm cản, khiến con phải đeo đuổi niềm say mê tinh khiết của mình trong sự lén lút và sợ hãi”. Là một sỹ quan quân đội, đại tá Mai Văn Định, Phó Chính ủy Bộ chỉ huy quân sự Quảng Bình quá hiểu những cám dỗ hiểm trong thế giới ảo. Là người thẳng thớm xa nhà, để an toàn, ông đã dùng “luật sắt” của quân đội, cấm tiệt con rong chơi trên mạng, mỗi ngày chỉ được phép dùng máy vi tính học bài trong vòng hai giờ đồng hồ. “Có lần thằng út nhà tôi mách, “bố ơi, chị Quỳnh đang viết tiểu thuyết”, tôi đã gạt phắt đi, vì cứ nghĩ chúng bày trò để được chơi vi tính” - ông Định nhớ lại. Như Quỳnh không đủ tự tín tỏ với ba má về niềm mê say của mình. Để hoàn thành cuốn tiểu thuyết, em phải dấm dúi thực hành trong thời gian 6 tháng, cùng với sự giúp sức bằng việc “cảnh giới” của cậu em trai học lớp 5. Việc làm của Như Quỳnh diễn ra trong vòng bí hiểm, chỉ duy nhất em trai và cô bạn thân ở lớp biết.
Cuốn tiểu thuyết “dìm đi, cậu yêu tôi phải không?” được Như Quỳnh bắt tay vào viết từ năm lớp 10, sau một số tác phẩm bị dang dở trước đó do sự kiểm soát bẳn của bố mẹ và việc học hành, thi. Những chương trước hết của cuốn “dìm đi, cậu yêu tôi phải không?” được Như Quỳnh đưa lên mạng với bút danh Suzu Fukazime để “qua mặt” ba má. Sự khích lệ tích cực từ diễn đàn đã giúp em quyết tâm hoàn thành niềm mê say của mình. Với gần 1 triệu lượt đọc, bình luận phản hồi trên mạng, tác phẩm của em nhanh chóng được Nhà xuất bản văn chương để ý, và 1.000 cuốn trước nhất được xuất bản trong sự ngỡ ngàng của Như Quỳnh. “Sách ra rồi, nhà xuất bản gửi cho em 10 cuốn, nhưng em không dám mang về nhà mà gửi ở nhà bạn. Đứa bạn thân của em đưa cho các bạn trong lớp đọc nhưng không ai biết là của em. Tám triệu nhuận bút mà nhà xuất bản gửi về em cũng gửi luôn nhà bạn vì mang về nhà sợ bị lộ” - Như Quỳnh kể. Nhưng rồi bí mật cũng bị “bại lộ” khi cô bạn thân bép xép nói cho một số bạn trong lớp kèm theo lời dặn “tau chỉ nói với mi, đừng nói với ai cả nhé, lộ ra là con Quỳnh chết với ba hắn đó”. Câu chuyện của cô bé Quỳnh xuất bản tiểu thuyết nhanh chóng lan ra cả trường. Cha nội chủ nhiệm đến nhà gặp bố Như Quỳnh chúc mừng, ông ngớ người không hiểu. Sau một hồi truy xét, Quỳnh mới nhận vơ “lỗi lầm” của mình với ba má. Hiện tượng
Xuyên suốt tiểu thuyết “thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không?” là bối cảnh gia đình, bạn bè và ngôi trường thân thương của mình, được Như Quỳnh phô diễn bằng trí hình dong phong phú qua giọng văn tưng tửng của lứa tuổi học trò. Những xung đột của các nhân vật ở lứa tuổi mới lớn trong truyện cho người đọc cảm nhận một nét rất riêng, rất học sinh, đó là sự hồn nhiên, tình cảm thuần khiết, dễ thương nhưng cũng không kém phần hí hước. Nhân vật chính trong truyện là nữ sinh “cá biệt”, mạnh mẽ, tưởng dường như không bao giờ yêu, vô tình lại phải lòng anh chàng bí thơ nhạt phèo đầy bí hiểm. Và cô từ từ nhận được những câu hỏi mơ hồ lộn lạo “thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không?”. Ông Nguyễn Bình An, chủ toạ Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Bình nhận xét: Ông đã rất bất thần khi đọc xong cuốn tiểu thuyết đầu tay của cô bé đang học lớp 11. Với 450 trang sách, nhiều nhân vật, nhiều mối quan hệ đan xen nhưng em đã sắp đặt một cách logic, tạo cho người đọc đi từ bất ngờ này, đến bất thần khác. Tuy nhiên, do quá mê say truyện tranh Nhật Bản, nên nhân vật của Như Quỳnh xây dựng có phần xa cách hồn Việt, quá đương đại so với thực tế, nhưng chất văn chương và sức sáng tạo của Như Quỳnh thì đáng được ghi nhận. Ông An tin Như Quỳnh sẽ thành công trên con đường viết nếu được khích lệ và đào tạo bài bản. Vùng đất Lệ Thủy, nơi Như Quỳnh sinh ra và lớn lên là cái nôi của nhiều nhà văn, nhà thơ nức tiếng đương thời như: Lâm Thị Mỹ Dạ, Ngô Minh, Đỗ Hoàng... “Cách đây mấy năm, cũng gốc Lệ Thủy, cô bé Lê Huyền Minh đã ra tập thơ đầu tay “Bé và mặt trời” lúc tròn 10 tuổi, và giờ là cô bé Như Quỳnh ra tiểu thuyết. Tôi cho đây là hai hiện tượng trong đời sống Văn học của Quảng Bình cần được quan hoài đúng mức”. Cô giáo dạy văn của Như Quỳnh, Nguyễn Thị Quỳnh Trang cho biết: Như Quỳnh là học sinh ngoan, có phần nhút nhát, khép kín. Em học đều các môn, điểm văn của em luôn xấp xỉ giỏi. “Khi đọc cuốn tiểu thuyết của em Quỳnh tôi đã rất bất thần. Không chỉ câu chữ chỉn chu mà em có một trí mường tượng phong phú, một cuộc sống nội tâm mạnh mẽ. Qua hiện tượng của Như Quỳnh, tôi thấy cách dạy văn hiện giờ còn quá khuôn khổ, giáo điều chẳng những không giúp các em sáng tạo mà chính người dạy cũng khó phát hiện tố chất của học sinh để động viên, bồi dưỡng” - cô Trang nói. Hoàng Nam |
Friday, August 9, 2013
Bất ngờ với tiểu thuyết của nữ sinh thêm mới lớp 11
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment