Saturday, August 3, 2013

Trốn vợ đi giết bồ, cướp xe máy

Bị cáo Ngô Văn Vương

Mưu mô đê hèn của anh thợ sửa xe máy

Năm 2008, Ngô Văn Vương khăn gói lên Hà Nội kiếm kế sinh nhai, Vương được nhận vào làm tại một cửa hàng sửa sang xe máy ở phường Lĩnh Nam, quận Hoàng Mai. Trong một lần sửa xe cho khách, Vương tình cờ quen biết chị Nguyễn Diệu Dung (SN 1991), nhà gần chỗ làm của Vương. Sau cuộc gặp tình cờ nhưng sau này trở nên định mệnh ấy, Vương và chị Dung càng ngày càng thân thiết nhau hơn. Với bề ngoài chất phác, thôn dã và vẻ mặt nhân đức. Vương mau chóng chiếm được cảm tình của cô gái Hà thành, tình yêu đến với họ lúc nào không hay.

Khoảng 1 năm sau, Vương bất ngờ về quê cưới vợ, cô dâu lại không phải là chị Dung. Mặc dầu đã có vợ ở quê nhưng Vương vẫn hỗ tương với chị Dung. Thậm chí, khi biết tin vợ ở quê mang bầu, anh thợ hồn hậu vẫn không hề thay đổi. Mối tình tay ba cứ thế tiếp diễn bởi hai người con gái cùng yêu Vương và không ai hay biết về người kia. Chỉ có một điều cả hai cùng biết về Vương, đó là thói cờ bạc và cuộc sống ngày một túng của y.

Ngày 1/7/2011, Vương từ quê líu tíu lên Hà Nội dù rằng vợ của y, chị Đoàn Thị Thoan vừa mới sinh con. Vừa tới nơi, Vương không vào gặp bồ cũ ngay mà y ra chợ mua một con dao nhọn Thái Lan đút vào túi quần bên phải. Lúc này, trong đầu Vương đã phát sinh ý định giết chị Dung để cướp tài sản bởi y biết rằng, bồ vừa mới mua xe máy.

Chiếc xe máy đã khiến Vương tước một mạng sống

Án mạng thất kinh

Buổi tối ngày 1/7, Vương vào đến nhà chị Dung khi chị ở nhà một mình. Khoảng 20h30 cùng ngày, lợi dụng lúc chị Dung ra nghe điện thoại, Vương chớp lấy nhịp lao ra rút dao đâm mạnh vào ngực bạn gái. Chị Dung chưa kịp tắt cuộc gọi, chỉ kịp “Á” lên một tiếng rồi đổ gục xuống. Sau đó, Vương liên tục đâm dao vào người nạn nhân cho đến khi gục hẳn.

Biết chị Dung đã chết, Vương lấy chiếc xe máy Yamaha Sirius mới coóng cùng điện thoại của chị Dung rồi lên xe đi thẳng một mạch về hướng Hà Nam. Đến ngã ba Pháp Vân, y tháo sim điện thoại vứt xuống đường, cởi bỏ chiếc áo phông dính máu, rửa thuộc cấp, mua chiếc áo khác để mặc rồi đấu chạy thẳng.

Chiếc điện thoại cướp được, Vương đem đi bán được 600 nghìn đồng. Còn chiếc xe máy, ngày hôm sau Vương mang lên TP Phủ Lý cầm đồ được 2 triệu đồng. Khi có tiền trong tay, y bắt xe vào TP. HCM bỏ trốn.

Ngõ nhỏ nơi xảy ra vụ trọng án

Bản án thích đáng cho gã thôn dã

Sau khi xảy ra vụ trọng án, cơ quan công an chóng vánh vào cuộc điều tra và thu giữ được nhiều chứng cứ quan yếu tại hiện trường. Trong đó có dấu vân tay của Vương để lại trên túi bánh tại nhà nạn nhân sau khi bị sát hại. Giữa lúc cơ quan công an đang truy tìm thì ngày 7/7, Vương đến công an quận Hoàng Mai đầu thú.

Tại phiên tòa xét xử vào ngày 28/3/2012 tại TAND TP Hà Nội, Vương khai rằng trước khi giết chị Dung, tổng số tiền mà y nợ nần do thua bài bạc là 4 chỉ vàng và 6 triệu đồng. Khi HĐXX hỏi vì sao yêu chị Dung là lại ra tay tàn ác, Vương chỉ biết cúi đầu lặng im trước người nhà của cả gia đình hai bên. Trước vành móng ngựa, Vương còn khai rằng, khi đến nhà chị Dung chơi vào đêm 1/7, y còn mua một túi hoa quả và bánh làm quà, mục đích là để“Dung mất cảnh giác”.

Chị Thoan, gia đình hai bên và ngay cả người thân của nạn nhân Dung tại tòa đều thốt lên rằng: “Không ngờ đâu cái mặt ngoan hiền kia mà lại đi giết người, cướp của”.

Sau giờ nghị án, HĐXX đã tuyên mức án cao nhất - tử hình dành cho những hành vi mất nhân tính của Ngô Văn Vương. Nhận hình phạt phải bị khai trừ khỏi đời sống từng lớp, bị cáo Vương không hề tỏ ra bất ngờ, bởi y đã đoán trước được kết cục này.

Người từ đầu đến cuối vẫn hoàn toàn ngỡ ngàng, đó chính là mẹ của Vương. Cho đến lúc bị cáo được giải lên xe bịt bùng sau khi tòa tuyên xử, bà vẫn không tin rằng kẻ giết người, cướp của kia là đứa con do bà đứt ruột sinh ra.

TheoBáo Công lý


No comments:

Post a Comment